Đức Phong- Bình Phước ngày 09-10 tháng 01 năm 2014
Hành trình đối mặt với con bổi Đồng Trơn 007
Mấy hôm gần đây công việc khá bận rộn, nên cu cò mình cũng tạm gác lại. Hôm nay giữa tuần nhưng công việc phần nào cũng tạm ổn, 2 ae khăn gói lên đường trước là để thỏa cơn ghiện mấy hôm nay và sau là để có thể tìm lại chút hương vị ngọt ngào gọi là Tết niên cuối năm Quý Tỵ để làm thỏa mãn cơn đê mê chim mồi ở chốn đồi núi hoang vu.
Sau cuộc trò chuyện và làm vài lon bia với 1 số cu thủ trước lúc tiễn mình lên đường. Sau khi chén anh chén em đã no say, 1h AM chúng tôi lên đường. Phần mình có vẻ đã nạp khá nhiều bia nên chuyến đi lần này, mình chỉ việc ôm 2 con mồi và ngủ. Ông anh phải vất vả hoàn thành chặng đường dài trên 200km… và rồi 6h chúng tôi cũng có mặt.
Đã 6h sáng nhưng trời vẫn còn tối thế này
Khung cảnh mình dạo qua 1 vòng phải nói là khá ấn tượng
Nơi đây đồi núi hoang vu
Cánh Cò đồng ruộng bác phu đang gùi…
Khung cảnh khá thích hợp cho cu cò
Sau khi xem xét tình hình cũng như hỏi thăm về lý lịch cu cò nơi đây với kết quả không khả quan…Mình lại bắt đầu một cuộc tìm kiếm với hy vọng có được 1 trận ra quân hoành tráng.
Một lối mòn nhỏ dẫn chúng tôi đi sâu thăm thẳm vào bãi đánh. Có thể nói với khung cảnh từ con hẻm dẫn vào đẹp và ấn tượng đến làm sao….
...
...nhưng có vẻ dường như càng đi sâu vào mình càng thấy thất vọng hơn khi mọi vật đã bắt đầu nhảy nhót, hót múa…nhưng đâu đó vẫn không nghe thấy bọn cu gáy dẫu chỉ mập mờ phớt qua đôi mắt có phần ủ rũ của ae chúng tôi sau 1 đêm ... Mình vẫn quyết tâm đi đến đích của con đường mòn và rồi mọi thứ cũng bắt đầu từ đây…Ông trùm hiện hữu của vùng đất nơi đây với chất giọng đồng chiêu trơn độ chừng 70-80% phần nào đã an ủi cho chúng tôi thêm chút ấm lòng. Thiết nghĩ con bổi giọng đồng, nên con mồi tập sự cho ra trận ở lượt đấu đầu tiên…
Mồi vừa treo lên, con bổi nghe hơi và rồi nó tự biên tự diễn nghe phê cái lỗ tai…Với lối chơi nhanh, thả dây …khiến con tim tôi sục sôi. Sau màn biểu diễn chừng 5 phút , nó hùng hổ áp sát cội…thả dây cù cụ cù cụ cù cụ ….liên tục là những pha áp đảo con chim tập …bài bản nó phun vèo vèo. Với lối chơi kèm 1, 2, kèm dập, kèm thúc chừng 30% . Tất cả màn biểu diễn được nó thể hiện tại một chỗ. Con chim tập sự có thể nói gặp phải đối thủ đáng gờm …Từ những giây phút vui sướng cho tới hồi hộp…rồi chỉ những tia hy vọng mong manh …rồi cũng tan biếng khi hàng giờ đồng hồ trôi qua nhưng con chim tập vẫn không nhấc nổi đối thủ nặng cân kia… Nó nằm 1 chỗ , và rồi 2 con chỉ còn những câu thúc tu tu sau mấy giờ đồng hồ nả đạn… và rồi nhiều phương án được đưa ra. Mình bắt đầu đưa mồi 113 lên phía bên kia, chỉ mong với bản lĩnh nơi chiến trường nó có thể hạ sát con bổi dẫu chỉ là niềm hy vọng mong manh vào thời điểm này.…rồi đến phương án rút con chim tập để thay mồi 113 nhưng nó ko về…mình lại chọn giải pháp khác sau khi tính toán và hiểu được chút quy luật điểm đến và điểm đi của con bổi… Thời gian ngốn gần hết cả buổi sáng.
Ông anh sau thời gian chạy xe cả đêm nên khá mệt mỏi nên tranh thủ chợp mắt xíu
11h30 ae quyết định dọn kèo và mình ko quên thề thốt…sẽ gặp lại mày lúc 16h chiều nay.
Điểm đến kèo 2, tiện thể ae nghỉ ngơi cho khỏe xíu sau 1 buổi sáng rình mò từ quỳ, bò, nằm… Khung cảnh kèo này cũng khá ấn tượng, điện nước có vẻ đầy đủ . Mồi 113 được treo lên. Mình ngồi chừng 10 phút có ông chú lại gần trò chuyện cu cò…Chú ấy nói:
Chỗ này có con chim bổi thổ nên chú hay dợt chim . Chú vừa về đó ….Con có đánh thì buổi sáng chứ giờ này nó ko gáy đâu. Mình nghe xong, hơi buồn xíu …nhưng rồi chú cháu trò chuyện vu vơ 1 lúc…Tâm trạng mình lúc nào cũng ám ảnh bởi kèo số 1.
Bãi đánh nơi đây
13h chúng tôi thu dọn hành lý đến quả đồi này
Đứng bên này nhìn qua, khung cảnh cũng được. Đâu đó , mình nghe loáng thoáng con chim thổ đang chiêu. Sau khi khảo sát thực địa, mình ra hiệu…2 ae lội qua con suối để qua bên kia…Sau 1 lúc trèo leo và rồi cũng đến điểm đánh...15 phút mồi làm việc nhưng con bổi bay đi mất tiêu…Nhìn lại địa hình mình thấy khá nãn…
Làm tấm hình từ bên này nhìn lại bên kia, đâu đó ae sẽ nhìn thấy con ngựa sắt của mình.
Ngồi đợi thêm lúc nữa, 2 ae quyết định trở về nơi ta đang đứng lúc đầu…
Mình tỏ ra khá mệt mỏi, nhưng cũng cố cười để cho ông anh cũng như mấy con mồi luôn luôn trong 1 tâm trạng chiến đấu tốt.
Như đã hẹn thời khắc đã đến, mình gác lại mọi công việc ở thành phố và quyết tâm thu phục con chim bổi. 16h mình trở lại đúng điểm đánh.
Vì đã có sự chuẩn bị khá kỹ lưỡng từ sáng nên mọi thứ có vẻ diễn ra khá nhanh như công tác chia cội núp cho 2 ae, cội gác, thế đánh…. 16h5 phút mồi 113 đã nằm gọn trên cây Điều có phần táng lá rậm và khá kín đáo nhưng vẫn đủ tầm nhìn để thỏa mãn con mắt của kẻ nghiện cu. Đúng 17h con bổi mới xuất đầu lộ diện. Quả thật, mình tính khá chính xác điểm về bây giờ cũng như điểm rơi vào mồi…Vừa chập đôi chân vào cội, con bổi đóng liền 3 sấp…sau đó thúc thả dây - thúc thả dây 1 lúc…rồi ra cái bài kèm, trộn ngọt làm sao. Mồi 113 phải khá vất vả mới đưa được con chim nhập tàng chứ ko hề dễ dàng như con mồi tập kèo sáng…17h15 Con bổi áp sát đối thủ, có bao nhiêu hy vọng mình đã đầu tư hết vào đây…Mồi 113 ép gù liên tục…đến 17h30 phút, sau pha gù chắp đầy khôn ngon mồi 113 đã đưa nó vào chốn lao tù. Niềm vui như vỡ òa. Mình như đứa con nít vừa nhận được được quà, như 1 kẻ trưởng thành có được chiến thắng trong thương trường…Cái cảm giác vui vui mừng mừng cứ tràn ngập chen lẫn nơi đây như hòa vào thung đánh Tiêu và Điều. Một lần nữa mình xin cảm ơn vùng đất nơi đây đã sản sinh 1 con chim khá trận mạc và hay…Với mình món quà nhỏ nhoi ấy nhưng cũng quá đủ lắm rồi. Xin tạ ông địa nải chuối.
Thung đánh em nó (Cội khô bên kia là nơi nó đọc rap)
Cội đánh
Hạ thổ
Bộ mặt
Cặp chân
Sau khi cho vào lồng
Chia tay nơi đây trong tiếng cười ngập tràng của 2ae. Chúng tôi lên đường tìm miếng cơm lót
dạ
Cô chủ quán còn teen, vừa được ăn vừa ngắm… nơi phố núi hiếm hoi này thì còn gì bằng nữa. hihi
Về đến nhà nghỉ, 2ae cụng lon chúc mừng và theo dõi mấy chú em U19 của Việt Nam-Nhật Bản làm mình hơi buồn xíu. Thôi thì cố lên mấy chú nhé!
Ngày thứ 2 bắt đầu sau giấc ngủ no say, 6h30 chúng tôi lên đường.
Mình gặp chú em nuôi Ong đang giặt đồ, mình hỏi thăm vài câu về cu cò nhưng chú ấy ko biết nên 2ae hỏi chuyện về nuôi Ong
Chú ấy bảo Ong được nhập từ Italia...khoản 200 kiện thì cho 1 tấn/tuần... Giá bỏ cty vài chục ngàn 1 lít, bán lẻ 100 nghìn/lít, ko biết thông tin có chính xác ko nữa? hihi
Mình đi tiếp con hẻm khác thì lại gặp cu thủ, 1 -2 chú ơi cho con xem con cu chú với? Thế rồi cu thủ cũng để lại tấm hình làm kỉ niệm...
Mình lang thang khá nhiều điểm …để rồi cũng tìm được cội đánh đẹp. Trên đường vào, mình gặp chú em độ chừng 15-16 tuổi. Mình có hỏi thăm chú ấy vài câu…
Em ơi cho anh hỏi” ở đây em có nghe cu gáy ko? Và có hay thấy người ta vào đây bẫy ko em?
Chú em trả lời: Anh phải đi sâu vào trong, ở đó có ruộng lúa nhưng thấy nhiều người họ giật lưới, đánh đât…
Anh cảm ơn em nhé! Có được vài thông tin từ chú em, mình chạy sâu vào trong khung cảnh hiện ra thế này đây ae ạ.
Mồi 113 được tọa lạc tại 1 vị trí cây Bằng Lăng thoáng đãng và thế đánh cũng khá đẹp. Phong cách làm việc nhanh, nên mồi 113 ko khó để chọn 1 đối thủ nặng ký trong trận đấu này. Một con thổ nghe giọng ồ ề …chập cánh phạch phạch phạch…về cội kế bên. Sau 10 phút trả treo gù và ra chút kèm lót… con bổi dạt ra ngoài. Nó đảo 1 vòng rồi nhập cội, mồi 113 chỉ cho nó cơ hội 10 phút nhập cội trăn trối.
Cội đánh
Khá vui mừng khi chiến thắng đã đến, mình làm 1 kiểu xem nào
Bộ mặt
Cặp chân
Vừa gỡ con bổi xong, ae làm gói mì tôm và làm mỗi người 1 lon bia chúc mừng chiến thắng
Mới nâng ly xong, có ông chú tầm U60 đến hỏi thăm.
Mấy chú đánh cu à?
Mình nói: Dạ, tụi con đang đánh chú à.
Chú nói: Nơi đây nhiều người giật lưới, đánh lắm. Lúc trước, chú bắt ở đây cũng nhiều nhưng nay ít chim và trận lắm. Tụi bay treo chim ngồi chơi thưởng thức thì được.
Mình: Dạ dạ, thưa thưa …chứ có dám khoe đâu. Hihi. 15 phút xã giao xong, chú cháu vui vẻ chia tay và mình lại có thêm chút ít thông tin nữa…Xin cảm ơn chú!
Ae quyết định về thành phố để nghi sớm để còn giải quyết 1 số công việc nữa. Vừa về được hơn chục km, tai nạn ập đến…Khi 3 cậu nhóc loi choi ko đội nón bảo hiểm phóng ào ào qua cua…dành hết phần đường của mình…Thế là bùm bùm 1 cái. Nhưng chỉ bị nhẹ, xe mình bị quẹo chảng 3. Mấy chú em biết lỗi, mình nhìn mấy chú thấy cũng tội…Thôi mấy chú cứ đi đi, xe cộ anh tự sửa. Lần sau mấy chú chạy xe cẩn thận hơn nhé!
Tạm biệt Đức Phong trong niềm vui chiến thắng tuy có chút ko trọn vẹn…nhưng cuộc sống mà….Thôi thì chúng ta hãy bỏ qua tất cả để chào đón 1 ngày mới với nhiều niềm vui và hạnh phúc hơn.
Về đến Thành phố gác kèo cafe với chú Út ngã tư Ga trong ko khí vui vẻ. Ae ta nâng ly nào.
Chúc ace cuối năm sức khỏe, hoàn thành tốt mọi việc…để chào đón 1 năm mới với nhiều niềm vui mới.
Cảm ơn ace đã dành thời gian theo dõi
Hẹn gặp lại